THƠ HAY VỀ CON ĐƯỜNG

Tuyển lựa chọn phần đa bài xích thơ tình ảm đạm thể hiện tâm trạng lưu giữ nhung, hoài cổ lúc vô tình đi qua tuyến đường tình thương xưa. Những vần thơ bổi hổi ghi nhớ về hồ hết kỷ niệm cũ lúc còn chung lối.

Bạn đang xem: Thơ hay về con đường

*
thơ bi thương lúc trải qua con đường ngày xưa với rất nhiều đáng nhớ (ảnh: internet)

Thơ Tâm Trạng Buồn Khi Đi Qua Con Đường Xưa #01

BÀI THƠ: MIỀN KÝ ỨC

Thơ: Ngọc Hạnh

Chiều một mình qua lối cũ thân quenTrời nphân tử nắng gió gửi sầu ru khẽLá nghiêng rơi đậu bờ vai thiệt nhẹNgỡ lời ai đang thỏ thẻ tâm tình….

Mình 1 mình trên lối cũ đẹp mắt xinhChân rảo bước vào vùng ttách kỷ niệmKia góc phố vẫn bởi lăng hoa tímNọ hàng sao rợp đuối từng chiều tà

Phố đông bạn giờ đồng hồ vắng ngắt nhẵn anh quaCơn tố lốc cuốn nắn song mình đôi ngảNắng hạ rubi cố gắng ngày đông buốt giáHàng cây xanh rũ lá ngẩn ngơ buồn

Bức ttinh quái đời lắm dung nhan lẫn sầu vươngNương hóa bể ta ngược về hai hướngNgang chỗ này người có còn thương thơm tưởngHay rối rít cất bước để quên nhau

Gió vô tình đùa vạt lá lao xaoLả tả rơi đưa vào miền ký kết ứcPhố vẫn đông người mặt fan vui ướcCòn riêng rẽ mình lạc bước đề nghị không anh?

Thơ Tâm Trạng Buồn lúc Đi Qua Con Đường Xưa #02

BÀI THƠ: CON ĐƯỜNG

Thơ: Hoàng Thanh Tâm

Con đường gồm có mặt hàng câyTrăm năm lời hứa hẹn chẳng thay đổi lòngLá chao nỗi ghi nhớ uốn congHôm nay thấy thiếu một vòng đeo tay ôm

Thừa ko ngôn ngữ ôm đồmChỉ nghe trống vắng ngắt một vòm cô đơnQuanh teo trên phần đông lối mònKhắc những lưu niệm màu hồng hôm qua

Con con đường dõi bước bạn xaDường như cỏ lẩn thẩn thiệt thà héo khôCon đường nắng nóng gió lô xôNhượng ta một vị trí bài xích thơ không thành

Điểm xuyết màu trắng hoa chanhMàu kim cương hoa cúc thiên tkhô cứng aó dàiCon con đường những ngọn gàng cỏ mayLặng lặng níu duy trì mon ngày được không.

*
tuyến phố tình thân.

Thơ Tâm Trạng Buồn Khi Đi Qua Con Đường Xưa #03THƠ TÌNH BUỒN: LỐI CŨ CHUNG ĐƯỜNGThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Lối xưa làm sao dìu dắt bọn chúng bản thân quaHàng cây đứng ni ngã về phía biểnLá nghiêng đậy con thuyền xa ẩn hiệnSóng gồ ghề nlỗi lưu luyến bến bờ.

Anh im nhìn sách đổ vỡ cùng với chồng thơRồi nhớ cơ hội đứng chờ luôn bật khócThungơi nghỉ dìu em số đông chiều lúc chảy họcBóng ôm nhau mặt góc của song mình.

Em rỉ tai nủng nịu má đào xinhRồi khẽ bảo duim tình không xa nữaLuôn bao gồm nhau trên tuyến đường xưa vai tựaGiữ tbỏ chung ngày nhì ngã thuộc về.

Trái ngang đời lắm bể dâu nhiêu khêHãy cố kỉnh giữ lại hứa thề không núm đổiChuyện tình cảm muôn thuở đâu có tộiNên mặt đường xưa thông thường lối chỉ song mình.

Thơ Tâm Trạng Buồn lúc Đi Qua Con Đường Xưa #04THƠ TÌNH BUỒN: MẮC NỢ TÌNH XƯAThơ: Tuyết Vân

Em trsinh hoạt về bảo quản đa số vần thơNhững kỷ niệm của 1 thời say đắmNơi góc nhỏ tuổi quán coffe vắng tanh lặngHai đứa ngồi… từng giọt đắng đùa vơi.

Mình chia tay ngăn cách mấy đông rồiTừng cái lá rơi theo dòng hoài niệmEm quay trở lại trên lối mòn search kiếmNăm canh tàn nỗi niềm thân lỗi vô.

Em trsinh hoạt về sở hữu theo nỗi đơn côiCon mặt đường vắng vẻ lối về xưa vẫn vậyKhúc nhạc cũ giờ chiều đông hôm ấyGió ghẻ lạnh làm cho run rẩy bờ môi.

Em trsống về sơn thắm lại tlặng khôĐã một thuở sở hữu nỗi bi hùng thương nhớCâu mối tình một đợt em viết dởĐể bây chừ …mắc nợ tình ái xưa..!!!

*
lối xưa giờ đồng hồ chỉ còn bản thân em.

Xem thêm: Tải Game Đế Chế 1 Về Máy Tính, Download Aoe 1 Full Bản Chuẩn + Chống Hack

Thơ Tâm Trạng Buồn Lúc Đi Qua Con Đường Xưa #05THƠ TÌNH BUỒN: HOÀI NIỆMThơ: Hoàng Hôn Tím

Bước chân tìm đến đường xưa lối cũ,Sao thấy quạnh hiu hiu rêu phủ xanh màu.Ngơ ngác dõi tìm kiếm người nghỉ ngơi chốn nao?Lệ đắng bờ môi nghe sầu giăng mắc.

Mùa hạ năm nào một chiều nắng và nóng tắt,Quanh teo dốc đồi nhặt cánh hoa rơi.Khắc khoải mong ngóng nỗi ghi nhớ ko vơiSánh bước cùng mọi người trong nhà size trời tím nphân tử.

Tình vừa lên ngôi cũng đành ly biệt,Cuộc sinh sống tha hương thơm chả biết ngày về.Đếm bao hạ ảm đạm lòng vẫn tái kia,Cô đơn mặt đời sương bi đát đậy bí mật.

Vẫn không gian bi thiết chân trời màu tím,Cảm xúc mơ hồ chết lịm nơi đây.Lối cũ hoang sơ cho lá rụng đầy,Nghe cơn giá chỉ rét kéo dài tuyệt vọng !

Thơ Tâm Trạng Buồn lúc Đi Qua Con Đường Xưa #06LỐI CŨThơ: Hoàng Đài

Ta lại về với đáng nhớ năm xưaBao tháng ngày nhỏng vừa rồi giấc mộngĐây lối cũ bao lần ta ngóng ngóngTình mặn mà sâu rộng sẽ vời xa

Con đường quen nay bên dưới bóng chiều tàHương nhẹ ngọt nngốc hoa đang nghịch rỡnBầy ong bướm vẫn gần đây lởn vởnThiếu vị nồng chẳng gợn nổi niềm vui

Dấu yêu ơi Một trong những giấc mộng vùiNgười quên lãng tình tôi trao ngày ấyHong giọt nắng đến tim côi sinh sống dậyĐể ta còn được thấy ánh xuân hồng

Ta thả hồn phiêu lãng thân tầng khôngGom ký ức kết tLong cho thực tạiNhẹ nhàng bước trên đường nhiều năm bươn chảiLối trở về ứ đọng mãi lưu niệm xưa.

*
tuyến đường xưa với nhiều đáng nhớ.

Thơ Tâm Trạng Buồn Khi Đi Qua Con Đường Xưa #07

LỐI CŨ KHÔNG EM

Thơ: Tùng Trần

Con đường cũ hàng ngày anh vẫn bướcCũng lối này thunghỉ ngơi trước sánh vai nhauTiếng cười chơi ôi niềm hạnh phúc biết baoĐường còn trên đây nhưng sao nghe ảm đạm bã

Hay thiếu thốn em đôi chân nai lưng giá buốt giáKhẽ cúi đầu lệ lã chã lăn uống rơiCớ sao mình lại xa giải pháp song nơiLỗi tại ai tuyệt vị đời ko nợ

Giấc mộng nào chỉ từ là dang dởEm bây giờ đường bước nsinh sống đầy hoaAnh chốn đó lại ôm nỗi xót xaKỷ niệm xưa chắc gì em đã nhớ

Tình vỡ tung gồm một người nức nởÔm nhẵn hình muôn thusống chẳng hề quênTháng năm nhiều năm mang nỗi ghi nhớ ko tênNên chân bước chong chênh sầu đơn lẻ

Có thỉnh thoảng song môi è Gọi khẽTên một fan nhưng mà đau xé trung khu canLúc vô tình trên lối cũng cũ qua ngangBởi nhớ em triền miên lòng hoang hoải.

Thơ Tâm Trạng Buồn Khi Đi Qua Con Đường Xưa #08

CON ĐƯỜNG NGÀY XƯA!

Thơ: Phú Sĩ

Con mặt đường ấy qua ngõ bên em vắngLối thân quen sao gió nặng bước chẳng đànhMưa lớp bụi về rơi từng giọt muốn manhNào dám hỏi thôi thì anh nín lặng

Con mặt đường xưa nay vắng ngắt người qua lạiAnh lưu giữ hoài ai tóc xõa bờ vaiLối yêu xưa hoa nắng trải con đường dàiĐôi chân bước nhưng mà nghe lòng ấm mãi

Tình lặng lẽ ta ôm sầu cơ táiCon đường về qua trước ngõ chiều sayBóng trang đài ai mặc áo huỳnh maiHồng dung nhan pháo còn chút ít tình rơi vãi

Con đường cũ giờ sao nghe ai oán trảiChân trời xưa nay sầu não lá layKhung ttách ai oán mây cơ cũng thôi bayHoa tả tơi trên bước con đường xa ngái

Đường hai ngả biết gồm còn gặp lại!Nợ duyên ổn này nay lối rẽ phân chia phôiTiếng bọn bầu da diết Điện thoại tư vấn chiều rơiTình song ta… thôi còn chi ý muốn đợi!

*
hoài niệm về lối cũ ta về.

Thơ Tâm Trạng Buồn khi Đi Qua Con Đường Xưa #9CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐIThơ: Thu Hà

Em quay lại search mặt đường xưa lối cũBao năm rồi giấc ngủ vẫn chưa yênCon con đường xưa ngọt ngào nỗi ưu phiềnCơn gió vẫn dịu hiền nhỏng thusinh hoạt ấy.

Biết không anh…lưu niệm xưa trỗi dậyEm mơ hồ nước tự dưng thấy láng hình anhGiấc mơ xưa dang dngơi nghỉ dường như không thànhEm trường đoản cú hỏi…tình ước ao manh cho nắm ?

Chiều bây giờ ngồi phía trên em đổ lệKhóc cho doanh nghiệp chậm rì rì chuyến đò xưaLời yêu thương kể sao không còn mang lại vừaAnh có biết…lòng em mưa đột nhiên đổ…

Ghế còn phía trên em vẫn dành riêng một chỗĐợi anh về đắp chiêu tập ái tình siDẫu hiểu được em quan trọng níu ghìSao vẫn ước….fan đi trở về.

Thơ Tâm Trạng Buồn Lúc Đi Qua Con Đường Xưa #10TA LẠI VỀThơ: Nguyễn Hưng

Ta lại về trên lối vắng tanh cô đơnChiều thô khát nắng và nóng hờn bên trên phiến láCon đường quen hốt nhiên tự dưng thành xa lạDấu yêu thương như thế nào hiện nay đã hoá xa xôi

Còn đâu nữa ai hát khúc tình khơiMặt hồ nước biếc chơi vơi bao nỗi nhớTa và em đã hết duim nợSao lòng này còn tưởng giấc mộng loan

Gió lào xào khe khẽ giờ thsinh hoạt thanCơn sóng lòng dâng tràn miền ký ứcBao đáng nhớ nhói nhức vào lồng ngựcTiếng sỏi bi hùng rưng rức bước chân côi

Giọt lệ nhoà mặn đắng bên trên khoé môiCố dằn lòng để thôi câu luyến nhớTrót yêu thương rồi là trái tyên ở đợMột kiếp này đành lỡ bến xuân mơ

Ta lại về có tác dụng chúng ta cùng với vần thơNâng bát sầu ngơ ngẩn khi chiều xuốngTrong cơn say ta khát thèm được uốngCạn môi em mặt luống hầu như vạt xưa.

*
tuyến đường xưa chung bước.

Thơ Tâm Trạng Buồn lúc Đi Qua Con Đường Xưa #11

LỐI YÊU XƯA

Thơ: Phạm Vậng

Dẫu đã biết tình chỉ từ ảo mộngTrái tlặng này vẫn cháy bỏng niềm yêuNdở hơi trùng xa sao cứ ghi nhớ tmùi hương nhiềuGửi theo gió phần đông điều anh ý muốn nói

Em yêu hỡi vào mơ anh âm thầm gọiNhững tháng ngày mỏi mòn ngóng chờ nhauVầng trăng xưa…nay đã và đang úa màuChỉ sót lại dấu thương thơm nhức rạn vỡ

Em đi mãi cùng cuộc tình đã lỡCó bao giờ quay lại lối xưaNay chỉ còn mình anh đứng vào mưaÔm dĩ vãng chưa pnhị mùa tmùi hương cũ

Con con đường vắng vẻ không em mặt hàng liễu rủCánh hoa tàn vương vãi đậy tím vườn yêuMảnh trăng gầy in hình trơn cô liêuTình xa lắm sao còn những nhung nhớ..!

Thơ Tâm Trạng Buồn lúc Đi Qua Con Đường Xưa #12(đã cập nhật..)

Các các bạn vừa xem qua phần lớn bài xích thơ viết mang đến trung khu trạng bi thiết, hoài niệm Khi trải qua các tuyến phố quen, lối xưa với khá nhiều lưu niệm của cuộc tình cũ bên trên trang tracuudiem.net

Nếu bạn bao hàm nỗi bi thảm mong tỏ bày, hãy chia sẻ ở chỗ bình luận bên dưới nhé!..

nhacaiuytin24h.com

iwinios.app